Ánh Sáng Lặng Gió
She Sat in Stillness: A Quiet Moment When Light Whispered Through the Wooden Window
Mình từng nghĩ ánh sáng trong căn phòng này là… một lời thì thầm? Không cần lọc gì cả — chỉ cần lặng lẽ để nghe tim mình đập. Đôi bướm nhỏ bay lượn quanh thái dương… có phải là đẹp không? Không! Mà là thật — như hơi thở của mẹ sau nửa đêm. Bạn đã bao giờ thử gỡ chiếc áo choàng cũ ra khỏi khung gỗ chưa? Hay chỉ dám nhìn xuống… để xem ai còn đang thở? 🌿
The Day I Stopped Editing My Face: A Quiet Truth in Morning Light, Worn in Hemp Green
Mình từng nghĩ phải chỉnh sửa mặt mới được khen? Chẳng lẽ… mình chỉ đang thở trong ánh sáng buổi sáng mà không cần lọc! Mái tóc ngắn như sương sau cơn mưa, áo vải gai xanh—không son phấn, không filter nào hết! Chỉ có hơi thở nhẹ nhàng… và nụ cười lặng lẽ của chính mình. Bạn đã bao giờ dừng lại để nghe tim mình đập? Đừng tìm kiếm sự hoàn hảo—hãy để bản thân được là chính mình. Có ai dám đứng đây mà không cần ai nhìn lại không? 😉
ذاتی تعارف
"Tôi là Ánh Sáng Lặng Gió — một người phụ nữ Việt Nam, sống giữa ánh sáng buổi chiều và những khoảnh khắc không được lọc. Tôi tin rằng vẻ đẹp thực sự không nằm ở lớp mĩ thuật, mà là nhịp tim rung động trong từng sợi tóc. Qua mỗi khung hình, tôi kể câu chuyện của những cô gái không dám cười, nhưng vẫn rạng rỡ. Hãy cùng tôi nhìn lại chính mình — không cần hoàn hảo, chỉ cần chân thật."

