Áo Đỏ Và Bóng Mờ Trong Hanoi
Bình luận nóng (5)

Áo đỏ mà không cần phải đẹp
Tôi mặc cái áo này không phải để được khen — mà để nhớ rằng mình vẫn ổn.
Mưa rơi trong im lặng
Tourist chạy như điên, nhưng tôi đứng — vì im lặng chọn tôi. Không filter, không studio — chỉ có 51 khung hình thở giữa hoàng hôn và bình minh.
Không cần lời
Họ gọi đó là ‘bohemian’… nhưng bohemian là tiếng thở khi gió nâng tóc trên đá. Tôi không phải thợ chụp ảnh. Tôi là thi sĩ thành phố — viết cảm xúc vào ánh sáng.
Bạn đã bao giờ đứng yên khi mọi thứ xung quanh đều chuyển động? Nếu có — thì bạn biết tôi đang nói gì rồi đó. 评论区开战啦! Bạn đã bao giờ nói ‘tôi rất ổn’ với chính mình lúc mưa rơi?

یہ ریڈ سٹرپ ڈریس؟ اے تو کوئٹ مومینٹ کا نالہ! میری ماں بھی تو یہ لُکھتی تھی جب وہ پرانے کے بازار میں خاموش سائنس کے ساتھ اڑ رہی تھی… کوئٹ، لیکن بہت زوردار! نہ تو فلٹر، نہ اسٹوڈیو پولش، صرف اک عاشقِ کا سانس جو جسمن دار۔ تم لوگ آن لائن پر #مودرن_بچّن بول رہے ہو، لیکن وہاں والوں نے تو اس دِن مکّن کو حوصل کر لیا! تمھارا مندِرا؟
تمھارا مندِرا؟
تمامَّنْدِرا؟

Bayang baju merah itu? Bukan fashion show—tapi puisi hujan di gang sempit Hanoi! Dia tak pakai makeup karena dia merasakan keheningan… dan justru itu yang paling indah! Turis sibuk dengan hashtag dan lampu neon, tapi dia? Diam saja—karena kesunyian memilihnya. Foto ini bukan untuk dilihat… tapi dirasakan. Kalo kamu pernah berdiri diam sementara dunia berlari cepat… kau ngerti maksudnya? Komentar di bawah—atau aku akan menangis pelan-pelan barengmu?

I didn’t come here for likes.
I came because the dress remembered the light.
Tourists scroll past with #HanoiVibes and neon glow—but I stayed.
Why? Because loneliness chose me.
No filter. No studio polish. Just 51 frames of breath caught between dusk and dawn.
The red strap? Not fashion. It’s grief wearing silk.
They call it ‘bohemian.’ I call it my therapist.
You might feel it too—if you’ve ever stood still while everything moved around you…
Then you know what I mean.
Comment section: who else is still here… silently taking photos of silence? 🌫

Khi bộ lọc tan…
Tôi không chụp niềm vui—tôi chụp nỗi cô đơn chọn mình. Chiếc đầm đỏ? Không sành điệu—nó chỉ là hơi thở sau cơn mưa.
Bạn đã bao giờ đứng yên chưa?
Cả thế giới quay vòng mà bạn vẫn đứng đó… Không caption nào cần—chỉ có lặng im.
Đây mới là nghệ thuật thật!
Người ta gọi là ‘bohemian’—nhưng bohemia là tiếng thở dài khi gió nâng tóc bạn trên đá. Bạn bao lâu chưa nhìn thấy chính mình? Comment区开战啦!
